in ,

Bố mẹ có nên phạt trẻ ngồi một mình?

Các mẹ ơi, mỗi lần tức giận là con mình lại gào thét, khóc lóc, vứt phá đồ đạc thậm chí là đánh, cấu người xung quanh.

Mình đã thử áp dụng phương pháp phạt trẻ ngồi một mình (time-out). Mỗi lần như vậy, chỉ biết “xách” nó ra một góc và phạt ngồi một mình, úp mặt vào tường.

Nhưng đã có khoảng thời gian mình thực sự cảm thấy bất lực vì time-out không còn hiệu quả với đứa con bướng bỉnh của mình nữa. Nhiều mẹ nhắn tin cho mình than vãn rằng: không muốn đánh con, nhưng bảo con ngồi một mình để suy nghĩ thì con lại càng gào khóc lớn hơn, lúc đó thực sự chỉ muốn nổi điên lên.

Đó là lúc mình nhận ra time-out không phải lúc nào cũng đúng và phù hợp.

Time-out – phạt trẻ ngồi một mình là gì?

Có nhiều cách hiểu nhưng hiểu đơn giản nhất thì là như thế này! Time-out là việc bố mẹ để con ngồi một mình, để con tự suy nghĩ về những điều con vừa làm.

Trong khoảng thời gian này, trẻ được yêu cầu giữ im lặng. Sau đó, sẽ được tiếp tục tham gia các hoạt động khác, với điều kiện không lặp lại những sai lầm đó nữa.

Về bản chất, time-out để trẻ giữ bình tình và suy nghĩ về hành động của mình. Đây là phương pháp phạt tích cực được các chuyên gia khuyến khích, thay vì việc sử dụng bạo lực với trẻ.

Phạt trẻ ngồi một mình có hiệu quả không?

Theo tìm hiểu của mình, khái niệm time-out xuất hiện khoảng nửa thập kỷ trước, được các chuyên gia áp dụng trong các phương pháp kỷ luật trẻ. Rất nhiều ông bố bà mẹ đã áp dụng và khẳng định: time-out có hiệu quả!

Mình cũng đã từng áp dụng time-out và khá thành công. Nó giúp cả bố mẹ và con có khoảng thời gian riêng để suy nghĩ. Thay vì tức giận, mắng nhiếc và bạo lực.

Mỗi lần sử dụng time-out mình thường quan sát con rất kỹ. Tuy nhiên,  đến thời điểm hiện tại, mình lại thấy time-out không phải lúc nào cũng hiệu quả.

Tại sao phạt trẻ ngồi một mình không phải lúc nào cũng hiệu quả?

Mình khá may mắn khi áp dụng phương pháp time-out. Mỗi khi yêu cầu con ngồi và giữ im lặng, con đều nghe lời. Nhưng mình nhận ra rằng, phạt trẻ ngồi một mình không phải lúc nào cũng hiệu quả. Điều nay dường như làm ảnh hưởng xấu đến quá trình phát triển của trẻ.

Trẻ có cảm giác bị cô lập

Khi áp dụng time-out nhiều lần, trẻ sẽ có cảm giác bị cô lập. Mình thấy, sau mỗi lần time-out, con trở lên ngoan hơn, chưa hẳn do trẻ nhận ra lỗi, mà bởi trẻ sợ cảm giác bị cô lập, mong muốn được giao tiếp với mọi người.

Trẻ cảm thấy bị bỏ rơi

Trẻ con thường mong muốn được kết nối với người khác, đặc biệt với bố mẹ. Mỗi khi trẻ gây ra lỗi và bị phạt ngồi một mình sẽ khiến trẻ trải qua lỗi lầm, sự sợ hãi một mình. Trẻ phải tự mình giải quyết vấn đề.

Con mình đã từng tâm sự rằng con cảm thấy cô đơn sau khi bị phạt ngồi một mình. Mình cảm thấy thực sự sợ hãi khi phải nghe câu nói đó từ một đứa trẻ.

Trẻ mất kỹ năng giải quyết vấn đề

Mình thì thấy, không phải lúc nào con cũng có thời gian suy nghĩ. Có những điều trong cuộc sống buộc con phải giải quyết tức thì. Vì thế việc phạt trẻ ngồi một mình, phần nào khiến con giảm khả năng giải quyết vấn đề.

Trẻ buộc phải che đậy cảm xúc

Cá nhân mình tôn trọng ý kiến và cảm xúc của con. Mình nhận ra, time-out là khoảng thời gian trẻ phải che đậy, phải “đàn áp”, phải đẩy cảm xúc của mình xuống, chứ không phải là lúc trẻ được nói ra cảm xúc, suy nghĩ của mình.

Mình biết, time-out – phạt trẻ ngồi một mình đang là phương pháp kỷ luật phổ biến. Mình xin phép được nhấn mạnh rằng, mình cũng đã từng áp dụng phương pháp này. Nhưng sau một thời gian thì mình nhận thấy rằng nó cũng có rất nhiều nhược điểm như mình đã trình bày ở trên.

Nếu mẹ nào từng sử dụng phương pháp này thì cùng chia sẻ với mình và các mẹ khác nhé!

What do you think?

Mẹo hay giúp bố mẹ dạy con cách chào hỏi

Bố mẹ làm gì khi con chửi bậy?